Dưới đây là một trong
những bài viết tôi cho là hay nhất về Start-up.
Vừa có thực tiễn vừa có
học thuật. Có trải nghiệm và có đúc kết. Rất đồng cảm về một số ý kết luận
trong bài viết này.
Tác giả bài viết là anh
Hoàng Tùng - chủ thương hiệu Pizza Home. Cảm ơn Tùng nhé.
Bài viết có tựa đề:
Không nhất thiết phải sờ vào điện 220 volt để biết rằng điện giật có hại
Tôi là người thích kinh
doanh và trải qua nhiều thất bại trong kinh doanh. Người ta thường nói: “Thất bại
là mẹ của thành công”. Câu nói này không sai nhưng cũng không đúng. Bởi tôi đã
chứng kiến rất nhiều người khởi nghiệp sau khi vấp ngã đã không thể gượng nổi dậy
để đi tiếp.
Mỗi lần thất bại trong
việc kinh doanh riêng, chúng ta sẽ mất đi rất nhiều nguồn lực.
- Về thời gian: chúng
ta cống hiến rất nhiều thời gian cho doanh nghiệp của mình nhưng không có kết
quả. Và bạn biết rồi đó, thời gian là thứ cực kỳ quý giá bởi khi càng nhiều tuổi,
nhiệt huyết khởi nghiệp của cá nhân thường có xu hướng giảm dần.
- Về tiền bạc: không thất
bại nào trong kinh doanh riêng không gắn liền với mất mát về tài chính. Ít nhất,
bạn đã mất tiền đầu tư cơ sở vật chất cho doanh nghiệp và để rồi đến lúc thất bại,
bạn sẽ rất may mắn nếu tình trạng tài chính của bạn là con số 0. Trên thực tế,
rất nhiều bạn bè của tôi sau khi thất bại đã phải bắt đầu với con số âm, tôi
cũng không phải ngoại lệ. Và trong thời buổi kinh tế hiện nay, đồng tiền kiếm
được là vô cùng quý giá.
- Về tâm lý: đây là mất
mát vô hình nhưng lớn nhất. Khi khởi nghiệp, chúng ta đầy khát khao, đam mê,
hoài bão để rồi khi đối diện với thất bại, chúng ta sẽ phải đối diên với hàng
loạt câu hỏi: “Tôi thật kém cỏi”, “Tôi thật vô dụng” v.v... và chưa kể là những
ánh mắt của bạn bè, người thân luôn xoáy vào bạn. Những câu nói dè bỉu: “Tao đã
bảo rồi mà...” sẽ luôn khiến bạn cảm thấy dằn vặt. Chính rào cản về mặt tâm lý
mới là điều kinh khủng nhất, là yếu tố tôi chứng kiến nhiều bạn bè của mình sau
khi vấp ngã đã không thể một lần nữa phá rào để khởi nghiệp lại.
Trong khi rất nhiều
sách vở đề cao sự thất bại thì hãy cẩn thận, tốt hơn hết là tránh được thất bại
mà vẫn gặt hái được thành công, đó mới là điều tốt nhất. Nếu bạn yêu thích thất
bại, tốt hơn cả là bạn nên có nhiều tiền, nhiều thời gian và có thần kinh thép.
Sở dĩ tôi nói vậy vì mỗi
lần khởi nghiệp thất bại, tôi thường phải mất từ 1 đến 2 năm mới có thể hồi phục
lại được và tiếp tục khởi nghiệp trở lại. Sau này, khi nhìn lại, tôi mới thấy rằng
có nhiều thất bại của mình diễn ra một cách rất ngu xuẩn. Thực tế, những thất bại
này hoàn toàn có thể tránh được.
Trải nghiệm thất bại
sau đó thành công là điều tốt. Nhưng tốt hơn cả là quan sát, học hỏi để tránh
khỏi thất bại cần thiết. Chúng ta không nhất thiết phải sờ vào điện 220 volt để
biết rằng điện giật có hại. Những thất bại cũng vậy, có nhiều thất bại trong lĩnh
vực khởi nghiệp được lập đi lập lại và nếu quan sát một cách kỹ càng, học hỏi một
cách chân thành, chúng ta sẽ tránh được thất bại và điều này sẽ giúp chúng ta
tiết kiệm được những nguồn lực khổng lồ về mặt thời gian cũng như tiền bạc.
Tôi đã rất nhiều lần thất
bại nhưng tôi xin kể với bạn 3 câu chuyện tôi đã thất bại khi khởi nghiệp, và
những thất bại đó đã cho tôi những bài học gì. Mong các bạn tránh được những thất
bại mà tôi đã vấp phải.
Khởi nghiệp 1
Tôi vốn học Đại học Ngoại
ngữ (nay là Đại học Hà Nội). Từ thời sinh viên, tôi và các bạn bè cũng lớp đã
có những hợp đồng dịch. Mức giá tiền khi đó là 50.000 đ/trang. Điều đáng nói: Định
nghĩa của 1 trang giấy ở đây có mức độ co giãn rất lớn khi mà các công ty dịch
đưa cho chúng tôi những tờ giấy A4 nhưng căn lề ra sát dòng, font chữ không bao
giờ là 12 mà chỉ là 10, đặc biệt, không bao giờ xuống dòng.
Sau khi ra trường, dù
đã có công việc chính thức nhưng ngoài giờ, tôi vẫn nhận dịch, những hợp đồng dịch
tốt hơn: nghĩa là ít chữ hơn và tiền nhiều hơn. Đôi khi, một mình không đủ thời
gian dịch, chúng tôi chia sẻ lại cho bạn bè và cùng nhau dịch.
Đến một thời điểm, tôi
ngồi cùng hai người bạn và nói: “Chúng ta nên thành lập một công ty về dịch thuật.
Quay lại trường tìm những bạn sinh viên tốt. Chia sẻ những bản dịch cho mọi người.
Sinh viên sẽ được chúng ta đối xử tốt hơn. Chúng ta cũng sẽ thả sức nhận nhiều
hợp đồng dịch lớn và kiếm nhiều tiền hơn”.
Và thế là chúng tôi bắt
tay vào thành lập một Trung tâm Dịch thuật, hì hụi thiết kế logo, làm web, in
card v.v... với những viễn cảnh tươi sáng.
Trung tâm lay lắt được
vài tháng thì dừng hoạt động.
Nguyên nhân: Chẳng ai
trong số chúng tôi quyết định nghỉ việc để về làm toàn thời gian cho công việc
kinh doanh của mình cả. Bởi công việc hiện tại của ba đứa đều ổn định, thu nhập
tốt và khi bắt tay vào thực hiện dự án dịch thuật, không ai có đủ thời gian để
chạy hai công việc cùng một lúc.
Bài học: Sau này, tôi gặp
gỡ nhiều bạn bè, chứng kiến nhiều start up và cũng được bạn bè rủ tham gia vào
những start up khác nhau. Câu hỏi đầu tiên tôi luôn đặt ra là: “Ai sẽ quyết định
làm toàn thời gian, sống chết cho dự án này”.
Nếu mọi người đều chỉ
tham gia với tư cách bán thời gian, tôi sẽ dừng việc hợp tác ngay lập tức, cho
dù là đội hình đó có kinh nghiệm đến mấy, có bằng cấp cao đến mấy. Bởi khi khởi
nghiệp, công việc tư duy rất nhiều nhưng công việc chân tay còn nhiều hơn gấp bội.
Bạn cần phải có người xắn tay vào làm việc cật lực, toàn tâm, toàn ý, may ra
thành công mới mỉm cười với bạn.
Khởi nghiệp 2
Một người bạn tôi rất nể
trọng trong lĩnh vực công nghệ rủ tôi khởi nghiệp. Đó là thời điểm năm 2008 khi
làn sóng thương mại điện tử còn khá mới mẻ. Lĩnh vực gì: “ERP: phần mềm quản trị
doanh nghiệp”, người bạn tôi nói “Đây là lĩnh vực của tương lai. Doanh nghiệp sẽ
quản trị toàn bộ nhân sự, kế toán v.v... trên nền tảng ERP”.
Khi đó, tôi đã đọc quá
nhiều sách về Bill Gates, Steve Jobs, Micheal Dell và bị ám ảnh bởi những
thương vụ khởi nghiệp tỷ đô ở thung lũng Silicon hoa lệ và nhanh chóng bị người
bạn thuyết phục với lời khẳng định của người bạn: “Phần mềm này ở nước ngoài có
giá lên đến hàng chục ngàn đô. Tao có thể làm được chỉ với vài chục triệu”.
Giấc mơ làm giàu bùng
cháy để rồi tắt ngấm sau... chưa đầy 1 năm.
Nguyên nhân: Người bạn
tôi vật lộn mãi nhưng không thể nào làm ra được sản phẩm demo. Trong khi đó,
chi phí nuôi nhân viên kỹ thuật, nhân viên bán hàng, tiền thuê nhà v.v... hàng
tháng rất lớn. Cuối cùng, khi sản phẩm ra đời, chúng tôi đi chào hàng thì chẳng
doanh nghiệp nào mua. Thú thực là ai dám trao toàn bộ hệ thống dữ liệu doanh
nghiệp cho hai thằng nhóc với một công ty hoàn toàn không có thương hiệu trên
thị trường.
Bài học: Sau này, khi
tham gia tư vấn hoặc tham gia trực tiếp vào một số doanh nghiệp ở thời điểm khởi
nghiệp, câu hỏi tôi luôn đặt ra là: “Bao nhiêu lâu thì sản phẩm phải ra đời”,
“Ngân sách nuôi công ty đến lúc sản phẩm ra đời là bao nhiêu tiền”, và “Bao
nhiêu tiền sẽ được chi ra để làm thương hiệu nhằm thuyết phục khách hàng mua sản
phẩm”.
Nếu ba câu hỏi trên
chưa được trả lời thấu đáo, tôi sẽ chờ đợi đến thời điểm chín muồi hơn để bắt đầu.
Khởi nghiệp 3
Sau khi ra trường, tôi
làm việc trong lĩnh vực du lịch. Nhận thấy thị trường nhà hàng chuyên dành cho
khách du lịch có tiềm năng, tôi cùng hai người anh cùng nghề nữa quyết định gọi
vốn mở nhà hàng du lịch. Bởi vì ba anh em đều ít vốn nên chúng tôi quyết định gọi
thêm vốn từ những anh em bạn bè khác cũng làm trong lĩnh vực du lịch.
Một phần lo sợ mơ hồ rằng
sau này công ty lớn mạnh, những cổ đông lớn hơn sẽ chiếm đoạt tâm huyết do mình
gây dựng nên chúng tôi quyết định những cổ đông góp vốn không được góp quá 20%
cổ phần. Rất nhiều người tham gia góp vốn và dự án nhà hàng được hình thành với
danh sách cổ đông ban đầu lên tới gần chục người.
Sau hơn 1 năm nhà hàng
hoạt động, tôi cùng với một cổ đông sáng lập khác rút vốn khỏi dự án.
Nguyên nhân: Nguyên
nhân không hẳn đến từ việc kinh doanh. Thực tế công việc kinh doanh khá suôn sẻ
và nhà hàng đã có độ phủ rộng tới toàn bộ các công ty du lịch tại Hà Nội với lượng
khách khá ổn định. Tuy nhiên, sự tan rã đến tự nội bộ cổ đông. Nhiều người
không phải là điều tệ hại. Điều tệ hại là khi bạn có nhiều người tham gia góp vốn,
bạn cần phải có luật chơi thật sòng phẳng và rõ ràng ngay từ ban đầu. Nếu
không, sự va chạm của những cái tôi lớn và tư duy “tôi là cổ đông, tôi là chủ”
sẽ khiến doanh nghiệp mất quá nhiều thời gian giải quyết những vấn đề nội bộ rồi
không thể vươn mình lên một tầm vóc lớn được.
Bài học: Vậy có nghĩa
là bạn nên khởi nghiệp một mình? Không! Những câu chuyện kinh doanh đã đề cao
quá nhiều đến vấn đề cá nhân. Một mình Steve Jobs không thể khởi nghiệp thành
công nếu thiếu thiên tài kỹ thuật của Steve Wozniak và tư duy marketing ban đầu
của Mike Markkula. Một mình Bill Gates đã không thể thành công nếu thiếu sự
đóng góp của Pall Allan trong những ngày đầu lập nghiệp.
Khi khởi nghiệp, chúng
ta cần có một ê kip làm việc. Điều đáng nói, ekip làm việc của những công ty khởi
nghiệp thường là bạn bè. Bạn bè thường có một điểm chung nào đó. Có quá nhiều
điểm chung chỉ tốt khi chúng ta nói chuyện cafe, còn thực ra không tốt cho
doanh nghiệp khi khởi sự. Bởi ê kip làm việc cần những con người với kỹ năng
khác biệt. Lý tưởng là một bộ ba với kỹ năng Sản phẩm - Marketing - Vận hành.
Đó là ba chân kiềng vững để doanh nghiệp có thể vượt qua những sóng gió ban đầu
và tìm kiếm cơ hội trong tương lai.
Tuy nhiên, bài học lớn
hơn cả khi tham gia vào các dự án khởi nghiệp, đó là sau này khi bắt đầu những
dự án khác, những cổ đông cũ vẫn sẵn sàng tiếp tục góp vốn cùng với tôi. Bởi
trong quá trình làm việc, tôi đặt nguyên tắc MINH BẠCH TÀI CHÍNH lên hàng đầu.
Bạn có thể thất bại do thiếu kỹ năng, thiếu may mắn hay thiếu cả hai, cổ đông
có thể chê trách bạn nhưng bạn sẽ vẫn có cơ hội làm lại bởi con đường kinh
doanh còn dài với những người đam mê khởi nghiệp. Nhưng nếu bạn nhập nhèm về
tài chính, cơ hội làm lại đối với bạn là rất nhỏ. Bởi không ai muốn tham gia
doanh nghiệp với một người không minh bạch tài chính.
(Hoàng Tùng)
with Hoang Tung
Nhận xét
Đăng nhận xét